Nghệ thuật quản lý áp dụng theo Binh Pháp Tôn Tử

0
73


Tôn Tử, là nhà quân sự lỗi lạc của Trung Quốc sống vào cuối thời Xuân Thu. Một trong những tác phẩm quan trọng nhất, đúc kết kinh nghiệm chiến trường, tư duy chiến tranh quân sự của Tôn Tử đấy chính là bộ Binh Pháp Tôn Tử.

Binh Pháp Tôn Tử gồm 8000 chữ dài 13 thiên bàn về chiến lược, mưu lược chỉ huy tác chiến, hình thức tấn công và phòng thủ; về địa lí quân sự, trinh sát, gián điệp, cách dụ địch, hậu cần quân sự…

Với lối tư duy tổng hợp biện chứng , Binh Pháp Tôn Tử đáp ứng nhu cầu tự thân của quá trình phát triển kinh tế và của phương pháp quản lý kinh tế xuyên suốt trong quá trình phát triển của loài người.

Không chỉ đề cập riêng trong lĩnh vực quân sự, những mưu kế, chiến thuật, chiến lược riêng có, nội dung của Binh Pháp Tôn Tử là sự tổng hòa của các mối quan hệ yếu tố trong đời sống.

Tinh hoa của binh pháp Tôn tử

Trong Binh Pháp Tôn Tử có viết “chiến tranh là đại sự của quốc gia, quan hệ tới việc sống chết của nhân dân, sự mất còn của nhà nước không thể không khảo sát nghiên cứu cho thật kỹ. Cho nên, phải dựa vào 5 mặt sau đây mà phân tích, nghiên cứu, so sánh các điều kiện tốt xấu giữa hai bên đối địch, để tìm hiểu tình thế thắng bại trong chiến tranh”. Quá trình này thông qua việc đánh giá, xem xét năm yếu tố: Đạo, Thiên, Địa, Tướng.

Một là Đạo. Theo Tôn Tử, Đạo là chỉ việc chính trị, đạo nghĩa, phải làm cho nguyện vọng của dân chúng và vua nhất trí với nhau, đồng tâm đồng sức. Có như vậy trong chiến tranh mới có thể bảo nhân dân vì vua mà chết, vì vua mà sống, không sợ nguy hiểm.

Hai là Thiên. Binh pháp Tôn Tử: “Thiên là thiên thời, nói về ngày – đêm, trời râm – trời nắng, trời lạnh – trời nóng, tức tình trạng về khí hậu thời tiết.” Tức là luôn phải xem xét, cân nhắc hoàn cảnh bên ngoài.

Ba là Địa. Trong Binh Pháp Tôn Tử có nói: “Địa là địa lợi, nói về đường sá xa gần, địa thế hiểm yếu hay bằng phẳng, khu vực tác chiến rộng hẹp, địa hình phải chăng có lợi cho tiến công, phòng thủ, tiến tới, thối lui.”